SỐ LƯỢT TRUY CẬP

3
0
2
5
9
7
7
6
Tin tức sự kiện 27 Tháng Giêng 2016 9:55:00 CH

Xin chữ đầu xuân, một nét văn hóa tốt đẹp



“Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ già

Bày mực Tàu giấy đỏ

Bên phố đông người qua...”

Đến nay không ai có thể xác định chính xác tục xin chữ đầu xuân có tự bao giờ và ai là người đầu tiên khởi xướng tập tục này.

Theo nhiều bậc cao niên cho rằng tục lệ này xuất phát từ miền Bắc rồi lan dần vào các tỉnh Nam bộ. Hình ảnh ông thầy đồ mài mực Tàu trong nghiên rồi ung dung cho chữ trong không khí se lạnh ngày xuân mang phong cách thanh tao, nho nhã, uyên bác đã quá quen thuộc với mọi người khi xuân về, Tết đến.

Tục lệ xin chữ bắt nguồn từ sự tin tưởng đầu năm sẽ có được những điều may mắn tốt lành ẩn chứa trong những con chữ, trong những câu đối từ những nghệ nhân có tay nghề viết chữ đẹp như “Rồng bay phượng múa”. Những con chữ thường được khách hàng ưa chuộng là: phúc, lộc, thọ, tài, nhẫn, đạt, hiếu, danh, duyên, trung, tâm, đức... hay các câu đối như: “Tấn tài, tấn lộc, tấn bình an”, “Vinh quang phú quý thiên niên tận”...

Theo một số “thầy đồ” xưa kể lại rằng: ngày xưa chữ được cho là chữ Nho, ngày nay một số địa phương vẫn duy trì, nhưng nhiều nơi cho chữ Quốc ngữ và được viết theo lối thư pháp nên rất đẹp và cầu kỳ. Chính vì sự thông thoáng này mà các thầy cho chữ tha hồ phát huy khả năng nghệ thuật của bản thân theo xu hướng sáng tạo, mới lạ, đáp ứng được nhu cầu thưởng lãm của “thượng đế”.

Ngày xưa, nhiều gia đình giàu có mua nhiều khuôn vải đắt tiền, hay các loại giấy ngoại nhập có thể lưu giữ được lâu. Vào các ngày sắp Tết, họ rước các thầy đồ nổi tiếng về tận nhà để cho chữ.

Bên cạnh thầy đồ là các chú học trò sẵn sàng mài mực Tàu cho thầy “nhã chữ”. Đại đa số các thầy đồ không đặt nặng vấn đề tiền bạc, họ chỉ nhận tượng trưng số tiền nho nhỏ gọi là cho vui tùy thuộc sự chi trả của khách hàng.

 

 

 

“Ông đồ trẻ” xuất hiện ngày càng nhiều các phố cho chữ ngày xuân. (Ảnh TNN st)

 

Tuy nhiên, muốn trở thành ông đồ có uy tín, họ phải có kiến thức uyên bác cao thâm, đã từng dạy học ở các trường làng có tiếng, có uy tín với địa phương. Cạnh đó họ phải có “hoa tay” thực sự, có óc sáng tạo, nhạy bén và sự nhẫn nại, cần cù. Thời gian hành nghề thường từ khoảng 23 đến 29 Tết tháng Chạp là chấm dứt. Địa điểm cho chữ thường là các khu phố có đông người qua lại.

Tại đây các ông đồ tập trung thành từng nhóm, có bảng hiệu và treo một số tác phẩm tiêu biểu của mình. Một số ông đồ lớn tuổi, tay nghề cao thì cho chữ tại nhà với số lượng khách hàng khá nhiều.

Ngày nay, tục xin chữ không còn thịnh hành như trước. Người xin chữ đầu năm thường là lớp trẻ đam mê mỹ thuật hoặc những người luôn nhớ về nguồn cội với tấm lòng hoài cổ.

Xin chữ đầu năm khi xuân về, Tết đến tuy có thay đổi về hình thức nhưng luôn được cộng đồng gìn giữ, bởi đây là nét đẹp văn hóa dân gian hiếm hoi của dân tộc Việt Nam.

                                                                                     t.a

 

 


Số lượt người xem: 612    

TIN MỚI HƠN

TIN ĐÃ ĐƯA

Xem tiếp
Xem theo ngày Xem theo ngày
  • Không tiêu đề
Tìm kiếm